Trước thông tin không khả quan về máy lọc nước này , chính phủ trình dự luật lên quốc dân đại hội vào 1 tháng 10 , 2004. Với sự chống đối của Đảng dân chúng và những thành viên của , những đảng khác trong quốc dân đại hội tỏ thái độ đồng tình cuộc cách tân. Ngày 21 tháng 4 , 2005 , quốc dân đại hội phê duyệt dự luật với 183 phiếu thuận , 136 phiếu chống và 6 phiếu trắng ( bao gồm một thành viên của Đảng quần chúng ). Đoạn văn trong dự luật cho phép ở Tây Ban Nha thì ngắn: chỉ một đoạn được thêm vào mục 44 của Luật Công dân , nói rằng hôn thú có những hoàn cảnh cần và hiệu lực bất kì những người liên quan là cùng hay khác may loc nuoc
chúng tôi mở mang dịp có được hạnh phúc cho hàng xóm của chúng tôi , cộng sự của chúng tôi , bằng hữu của chúng tôi và người thân của chúng ta. Cùng lúc đó , chúng ta xây dựng một từng lớp đàng hoàng. ”
Mariano Rajoy , lãnh đạo của Đảng quần chúng , bị chối từ dịp trả lời sau khi Zapatero phát biểu và tố cáo Zapatero đã chia rẽ tầng lớp Tây Ban Nha.
Khi thông cáo đại chúng hỏi nhà vua rằng ông có ký dự thảo đang được tranh cãi tại quốc hội hay không , ông trả lời rằng ông là quốc vương Tây Ban Nha , chứ không phải quốc vương của Bỉ , muốn ám chỉ rằng nhà vua Bỉ đã chối từ ký luật hợp pháp hóa. Nhà vua với quyền phê chuẩn của hoàng gia có khả năng làm cho sự phủ quyết của bên có tác dụng. Tuy nhiên , quốc vương đã dùng quyền phê duyệt của họ hàng nhà vua ( ) đối với Luật 13/2005 vào 1 tháng 7 , 2005. Điều luật được công báo trên ngày 2 tháng 7 và có hiệu quả vào 3 tháng 7. Vua bị những người theo chủ nghĩa Carlism và những người thủ cựu cực hữu vạch sai lầm vì đã ký điều luật.
Cùng với những điều khoản Hiến pháp , đoạn văn được chấp nhận bởi quốc dân đại hội được nộp cho Thượng viện , cơ quan sau cuối quyết định phê chuẩn , thay đổi hay. Ngày 21 tháng 6 , 2005 , những chuyên gia được gọi tới Thượng viện để tham gia tranh luận về vấn đề này. Ý kiến của các chuyên gia rất khác nhau , vài chuyên gia cho rằng việc người đồng chất nhận dưỡng tử không có tác động tới sự phát triển của một đứa trẻ , trừ khả năng cởi mở nhiều hơn đối với đồng dục luyến ái. Tuy nhiên nhà thần kinh học Aquilino Polaino , mà Đảng nhân dân làm gọi là chuyên gia , cho rằng là một rối loạn xúc cảm và bệnh lý. Giữa những cả quyết khác đem tới sự bàn cãi , ông ý rằng "nhiều người đồng dục có Thời đại tối cổ bị lạm dụng cưỡng hiếp khi còn nhỏ" và rằng những người đồng dục thường có Nhà ở trong đó người cha "không thân thiện , nghiện rượu và xa cách" và người mẹ "bảo vệ quá đáng" đối với con trai và "lạnh lùng" với con gái. Những thành viên nổi của Đảng quần chúng sau đó đã bác bỏ lập luận của Polaino.
Thượng viện đã phủ quyết đoạn văn do quốc hội nộp. Sự phủ quyết này được đề xuất bởi Đảng quần chúng , đảng có tuyệt đại đa số ghế , và Đảng Liên minh Dân chủ của Catalonia , và được quyết định bới 131 phiếu thuận , 119 phiếu chống và 2 phiếu trắng. Do đó , đoạn văn được gửi trả lại cho quốc hội. Ngày 30 tháng 6 , 2005 , nó được quốc dân đại hội thông qua. Đoạn văn này cùng với những điều khoản Hiến pháp , có quyền gạt bỏ quyền phủ quyết của Thượng viện. Quyết định này có được từ 187 phiếu thuận ( bao gồm một thành viên của Đảng nhân dân là Celia Villalobos ) , 147 phiếu chống và 4 phiếu trắng. Phủ quyết của Thượng viện bị gạt bỏ từ thời gian này dự luật được phê duyệt. Cuộc bỏ phiếu đó được tổ chức sau khi Zapatero bất thần phát biểu trước quốc dân đại hội rằng:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét